仲弟借书持要不谨护有损为之覆背葺还

宋代 赵孟坚
昔闻勤读者,三度绝韦编。 读书书已破,书则有肺肝。 摘实咀其华,发挥事业间, 伊惟事精研,整束悬牙签。 缥囊手未触,慨是龙泉言。 虎子畜溪鱼,汝懵未凿专。 胡策追元方,纷纷探简编。 抱书手不龟,面壁缚枯禅。 靴化例随水,竟负一郗还。 季也怒生瘿,我惭家训颜。 愿季无衔怒,凤楼修则完。 嗟嗟仁义谏,束湿何由痊。 颠倒幸尔存,柿叶风掀揿。 糊老饱九炊,纸捣翼拟蝉。 翻翻事兼两,滑腻好且坚。 手凿具有兹,秋露无重妍。 旧书百回读,训佩坡老仙。 请季事斯语,慎勿高阁悬。 因怜数匮藏,徒疥小印存。 浮云忽白衣,世事无不然。 眼底不自快,封闭何取焉。 所贵得之心,亦可忘蹄筌。 又怜囿大块,华好竟饱鲜。 一饱膻聚蝇,曷与千古传。 纤云飞四散,皎月标中天。
wén qín zhě   sān jué wéi biān  
shū shū   shū yǒu fèi gān  
zhāi shí huá   huī shì jiān  
wéi shì jīng yán   zhěng shù xuán qiān  
piǎo náng shǒu wèi chù   kǎi shì lóng quán yán  
chù   měng wèi záo zhuān  
zhuī yuán fāng   fēn fēn tàn jiǎn biān  
bào shū shǒu guī   miàn chán  
xuē huà suí shuǐ   jìng hái  
shēng yǐng   cán jiā xùn yán  
yuàn xián   fèng lóu xiū wán  
jiē jiē rén jiàn   shù shī 湿 yóu quán  
diān dào xìng ěr cún   shì fēng xiān qìn  
lǎo bǎo jiǔ chuī   zhǐ dǎo chán  
fān fān shì jiān liǎng   huá hǎo qiě jiān  
shǒu záo yǒu   qiū zhòng yán  
jiù shū bǎi huí   xùn pèi lǎo xiān  
qǐng shì   shèn gāo xuán  
yīn lián shù guì cáng   jiè xiǎo yìn cún  
yún bái   shì shì rán  
yǎn kuài   fēng yān  
suǒ guì zhī xīn   wàng quán  
yòu lián yòu kuài   huá hǎo jìng bǎo xiān  
bǎo shān yíng   qiān chuán  
xiān yún fēi sàn   jiǎo yuè biāo zhōng tiān