仲春

宋代 李之仪
异乡流落十三年,老日从谁寄往还。久叹断蓬飘世外,忽惊连璧下云间。 生涯已约同他日,词笔端能慰暂颜。准拟新秋便相见,为君终日倚柴关。
xiāng liú luò shí sān nián   lǎo cóng shuí wǎng huán jiǔ tàn duàn péng piāo shì wài   jīng lián xià yún jiān
shēng yuē tóng   duān néng wèi zàn yán zhǔn xīn qiū biàn 便 xiāng jiàn   wèi jūn zhōng chái guān