仲春

宋代 李之儀
異鄉流落十三年,老日從誰寄往還。久嘆斷蓬飄世外,忽驚連璧下雲間。 生涯已約同他日,詞筆端能慰暫顏。準擬新秋便相見,為君終日倚柴關。
xiāng liú luò shí sān nián   lǎo cóng shuí wǎng huán jiǔ tàn duàn péng piāo shì wài   jīng lián xià yún jiān
shēng yuē tóng   duān néng wèi zàn yán zhǔn xīn qiū biàn 便 xiāng jiàn   wèi jūn zhōng chái guān