中川长望诗
长川杳难即,四望四无极。安流宁可值,愤风方未息。
危帆渡中悬,孤光岩下昃。岸际树难辨,云中鸟易识。
莫恨东复西,谁知迂且直。故乡相思者,当春爱颜色。
独写千行泪,谁同万里忆。
cháng
长
chuān
川
yǎo
杳
nán
难
jí
即
,
sì
四
wàng
望
sì
四
wú
无
jí
极
。
。
ān
安
liú
流
nìng
宁
kě
可
zhí
值
,
fèn
愤
fēng
风
fāng
方
wèi
未
xī
息
。
。
wēi
危
fān
帆
dù
渡
zhōng
中
xuán
悬
,
gū
孤
guāng
光
yán
岩
xià
下
zè
昃
。
。
àn
岸
jì
际
shù
树
nán
难
biàn
辨
,
yún
云
zhōng
中
niǎo
鸟
yì
易
shí
识
。
。
mò
莫
hèn
恨
dōng
东
fù
复
xī
西
,
shéi
谁
zhī
知
yū
迂
qiě
且
zhí
直
。
。
gù
故
xiāng
乡
xiāng
相
sī
思
zhě
者
,
dāng
当
chūn
春
ài
爱
yán
颜
sè
色
。
。
dú
独
xiě
写
qiān
千
xíng
行
lèi
泪
,
shuí
谁
tóng
同
wàn
万
lǐ
里
yì
忆
。
。