至终南

明代 康海
泥泞抵终南,迷蒙失山色。指点太平宫,崔嵬白云极。 不暇自抖擞,冒雨且综核。凭高瞷村落,嘉树万重黑。 此地索灵异,气候故不测。旦日云气消,嫩碧竞寰域。 绿草弥望浮,波光与山逼。迤逦白鸟来,涤荡千虑息。 宿性喜丘壑,跻攀易筋力。深秋事佳游,长歌厌轻默。 早晚幽卜筑,终以卧斯侧。
nìng zhōng nán   méng shī shān zhǐ diǎn tài píng gōng cuī   wéi bái yún    
xiá dǒu sǒu   mào qiě zōng píng gāo jiàn cūn luò jiā   shù wàn zhòng hēi    
suǒ líng   hòu dàn yún xiāo nèn   jìng huán    
绿 cǎo wàng   guāng shān bái niǎo lái   dàng qiān    
宿 xìng qiū   pān jīn shēn qiū shì jiā yóu cháng   yàn qīng    
zǎo wǎn yōu zhù   zhōng