致政王殿丞逍遥亭

宋代 黄庭坚
漆园著书五十二,致意最在逍遥游。 後来作者逐音响,百一未必知庄周。 幽人往往泥出处,俗士不可与庄语。 逍遥如何,一蛇一龙。 以无为当有,以守雌为雄。 与物无对,无内无外。 与民成功,有物有对。 左肘生杨观物化,右臂为鸡即时夜。 果若乘气有待游,如何六气无穷谢。 天之苍苍非正色,道真微妙安可得。 利害丛中火甚多,此心寂寞谁能识。 丈人春秋诚未高,视听聪明齿牙牢。 所为淳拙有深越,持置酷似巨山陶。 平生刚直折不得,目送飞鸿向宾客。 早束衣冠林底眠,非关暮年俗眼白。 种田百亩初为酒,买地一区今有宅。 家人岁计不婴心,两儿长不能措画。 迩来信己不问天,万事逍遥只眼前。 何必读书始晓事,此翁暗合庄生意。
yuán zhù shū shí èr   zhì zuì zài xiāo yáo yóu
hòu lái zuò zhě zhú yīn xiǎng   bǎi wèi zhī zhuāng zhōu
yōu rén wǎng wǎng chū chù   shì zhuāng
xiāo yáo   shé lóng
wéi dāng yǒu   shǒu wèi xióng
duì   nèi wài
mín chéng gōng   yǒu yǒu duì
zuǒ zhǒu shēng yáng guān huà   yòu wèi shí
guǒ ruò chéng yǒu dài yóu   liù qióng xiè
tiān zhī cāng cāng fēi zhèng   dào zhēn wēi miào ān
hài cóng zhōng huǒ shén duō   xīn shuí néng shí
zhàng rén chūn qiū chéng wèi gāo   shì tīng cōng ming chǐ 齿 láo
suǒ wéi chún zhuō yǒu shēn yuè   chí zhì shān táo
píng shēng gāng zhí zhé   sòng fēi hóng 鸿 xiàng bīn
zǎo shù guān lín mián   fēi guān nián yǎn bái
zhòng tián bǎi chū wèi jiǔ   mǎi jīn yǒu zhái
jiā rén suì yīng xīn   liǎng ér zhǎng néng cuò huà
ěr lái xìn wèn tiān   wàn shì xiāo yáo zhī yǎn qián
shū shǐ xiǎo shì   wēng àn zhuāng shēng