致政王殿丞逍遙亭

宋代 黃庭堅
漆園著書五十二,致意最在逍遙遊。 後來作者逐音響,百一未必知莊周。 幽人往往泥出處,俗士不可與莊語。 逍遙如何,一蛇一龍。 以無為當有,以守雌為雄。 與物無對,無內無外。 與民成功,有物有對。 左肘生楊觀物化,右臂為雞即時夜。 果若乘氣有待游,如何六氣無窮謝。 天之蒼蒼非正色,道真微妙安可得。 利害叢中火甚多,此心寂寞誰能識。 丈人春秋誠未高,視聽聰明齒牙牢。 所為淳拙有深越,持置酷似巨山陶。 平生剛直折不得,目送飛鴻向賓客。 早束衣冠林底眠,非關暮年俗眼白。 種田百畝初為酒,買地一區今有宅。 家人歲計不嬰心,兩兒長不能措畫。 邇來信己不問天,萬事逍遙隻眼前。 何必讀書始曉事,此翁暗合莊生意。
yuán zhù shū shí èr   zhì zuì zài xiāo yáo yóu
hòu lái zuò zhě zhú yīn xiǎng   bǎi wèi zhī zhuāng zhōu
yōu rén wǎng wǎng chū chù   shì zhuāng
xiāo yáo   shé lóng
wéi dāng yǒu   shǒu wèi xióng
duì   nèi wài
mín chéng gōng   yǒu yǒu duì
zuǒ zhǒu shēng yáng guān huà   yòu wèi shí
guǒ ruò chéng yǒu dài yóu   liù qióng xiè
tiān zhī cāng cāng fēi zhèng   dào zhēn wēi miào ān
hài cóng zhōng huǒ shén duō   xīn shuí néng shí
zhàng rén chūn qiū chéng wèi gāo   shì tīng cōng ming chǐ láo
suǒ wéi chún zhuō yǒu shēn yuè   chí zhì shān táo
píng shēng gāng zhí zhé   sòng fēi hóng xiàng bīn
zǎo shù guān lín mián   fēi guān nián yǎn bái
zhòng tián bǎi chū wèi jiǔ   mǎi jīn yǒu zhái
jiā rén suì yīng xīn   liǎng ér zhǎng néng cuò huà
ěr lái xìn wèn tiān   wàn shì xiāo yáo zhī yǎn qián
shū shǐ xiǎo shì   wēng àn zhuāng shēng