直宿广文舍下

宋代 梅尧臣
前夜宿广文,叶响竹打雪。 昨夜宿广文,窗影竹照月。 赖此数竿竹,与我为暖热。 上有寒鹊栖,拳足如瘦蕨。 平明欲飞去,唶唶若告说。 我无喜可报,烦尔弄觜舌。 亦尝苦老鸦,鸣噪每切切。 为学本为道,穷蹙令素发。 但能得酒饮,终日自兀兀。
qián 宿 guǎng 广 wén   xiǎng zhú xuě  
zuó 宿 guǎng 广 wén   chuāng yǐng zhú zhào yuè  
lài shù gān 竿 zhú   wèi nuǎn  
shàng yǒu hán què   quán shòu jué  
píng míng fēi   jiè jiè ruò gào shuō  
bào   fán ěr nòng shé  
cháng lǎo   míng zào měi qiē qiē  
wéi xué běn wéi dào   qióng lìng  
dàn néng jiǔ yǐn   zhōng