至日自讼谢主翁

明代 李贽
明朝七十一,今朝是七十。长而无述焉,既老复何益。 虽有读书乐,患失又患得。患失是伊何,去日已蹉跎。 患得是伊何,来日苦无多。聪明虽不逮,精神未有害。 笔秃锋铓少,指柔龙蛇在。宛然一书生,可笑亦可爱。 且将未死身,暂作不死人。所幸我刘友,供馈不停手。 从者五七人,素饱为日久。如此贤主人,何愁天数九。
míng cháo shí   jīn zhāo shì shí zhǎng ér shù yān   lǎo    
suī yǒu shū   huàn shī yòu huàn huàn shī shì   cuō tuó    
huàn shì   lái duō cōng ming suī dǎi jīng   shén wèi yǒu hài    
fēng máng shǎo   zhǐ róu lóng shé zài wǎn rán shū shēng   xiào ài    
qiě jiāng wèi shēn   zàn zuò rén suǒ xìng liú yǒu gòng   kuì tíng shǒu    
cóng zhě rén   bǎo wèi jiǔ xián zhǔ rén   chóu tiān shǔ jiǔ