至日集山响斋送陶孝若谕祁门限韵 其二

明代 袁宏道
梦回青草峡,人远细腰宫。意气争欣锷,文章宝大弓。 白头耽月露,苍简注鱼虫。墨老研秦土,衣宽变鲁风。 苔文镌翠壁,兰楫十丹枫。山市烟如滴,溪潭影似空。 饮猿知接臂,言鸟解呼公。门下疑夫子,吴中怪阿蒙。 异书搜古穴,珍茗出筠笼。北海林中白,彭宣座上红。 拔钗妻子怒,识字小儿聪。著述门常掩,微风语断蓬。
mèng huí qīng cǎo xiá   rén yuǎn yāo gōng zhēng xīn è wén   zhāng bǎo gōng    
bái tóu dān yuè   cāng jiǎn zhù chóng lǎo yán qín   kuān biàn fēng    
tái wén juān cuì   lán shí dān fēng shān shì yān   tán yǐng kōng    
yǐn yuán zhī jiē   yán niǎo jiě gōng mén xià   zhōng guài ā méng    
shū sōu xué   zhēn míng chū yún lóng běi hǎi lín zhōng bái péng   xuān zuò shàng hóng    
chāi   shí xiǎo ér cōng zhù shù mén cháng yǎn wēi   fēng duàn péng