至日集山响斋送陶孝若谕祁门限韵 其一

明代 袁宏道
时节回燕谷,家山问渚宫。头颅将化雪,腰领渐成弓。 郑草终为带,杨经竟是虫。瓶无濡鬣水,笔有怒鹏风。 古道水添石,寒崖翠倚枫。门前端木过,瓢里子渊空。 白脯聊从俗,青襟解恼公。四箴书两壁,二礼语诸蒙。 皱瘦多盈袖,芎藭尽入笼。廪人供麝墨,月俸买肌红。 小史髭皆皓,邻斋耳未聪。萧然心澹远,自振乃孤蓬。
shí jié huí yàn   jiā shān wèn zhǔ gōng tóu jiāng huà xuě yāo   lǐng jiàn chéng gōng    
zhèng cǎo zhōng wèi dài   yáng jīng jìng shì chóng píng liè shuǐ   yǒu péng fēng    
dào shuǐ tiān shí   hán cuì fēng mén qián duān guò piáo   zi yuān kōng    
bái liáo cóng   qīng jīn jiě nǎo gōng zhēn shū liǎng èr   zhū méng    
zhòu shòu duō yíng xiù   xiōng qióng jǐn lóng lǐn rén gōng shè yuè   fèng mǎi hóng    
xiǎo shǐ jiē hào   lín zhāi ěr wèi cōng xiāo rán xīn dàn yuǎn   zhèn nǎi péng