至清湘驿和己酉壁间韵

宋代 李曾伯
冰霜染得鬓毛深,又复钩辀听岭禽。 老马已非筋力旧,好山重见面颜今。 地饶风物皆春意,天念尘烦为午阴。 转首十年成一梦,龙蛇满壁富新音。
bīng shuāng rǎn bìn máo shēn   yòu gōu zhōu tīng lǐng qín
lǎo fēi jīn jiù   hǎo shān zhòng jiàn miàn yán jīn
ráo fēng jiē chūn   tiān niàn chén fán wèi yīn
zhuǎn shǒu shí nián cheng mèng   lóng shé mǎn xīn yīn