治圃四首 其四

元代 戴良
穷冬霜露下,谷风转凄其。以今四运周,感兹百卉腓。 披榛归北圃,墟里故依依。桑竹馀朽株,台榭有遗基。 野老相与至,嘲谐谈昔时。谈罢辄引觞,陶然无所思。 纷纭世中事,寒暑相盛衰。此理苟不胜,役役徒尔为。 既以适吾愿,何能忽去兹。
qióng dōng shuāng xià   fēng zhuǎn jīn yùn zhōu   gǎn bǎi huì féi
zhēn guī běi   sāng zhú xiǔ zhū   tái xiè yǒu
lǎo xiāng zhì   cháo xié tán shí tán zhé yǐn shāng   táo rán suǒ
fēn yún shì zhōng shì   hán shǔ xiāng shèng shuāi gǒu shèng   ěr wèi
shì yuàn   néng