织女赠牵牛诗

南北朝 沈约
红妆与明镜。 二物本相亲。 用持施点画。 不照离居人。 往秋虽一照。 一照复还尘。 尘生不复拂。 蓬首对河津。 冬夜寒如此。 宁遽道阳春。 初商忽云至。 暂得奉衣巾。 施衿已成故。 每聚忽如新。
hóng zhuāng míng jìng
èr běn xiàng qīn
yòng chí shī diǎn huà
zhào rén
wǎng qiū suī zhào
zhào huán chén
chén shēng
péng shǒu duì jīn
dōng hán
níng dào yáng chūn
chū shāng yún zhì
zàn fèng jīn
shī jīn chéng
měi xīn