織女贈牽牛詩

南北朝 沈約
紅妝與明鏡。 二物本相親。 用持施點畫。 不照離居人。 往秋雖一照。 一照復還塵。 塵生不復拂。 蓬首對河津。 冬夜寒如此。 寧遽道陽春。 初商忽雲至。 暫得奉衣巾。 施衿已成故。 每聚忽如新。
hóng zhuāng míng jìng
èr běn xiàng qīn
yòng chí shī diǎn huà
zhào rén
wǎng qiū suī zhào
zhào huán chén
chén shēng
péng shǒu duì jīn
dōng hán
níng dào yáng chūn
chū shāng yún zhì
zàn fèng jīn
shī jīn chéng
měi xīn