至陵阳山登天柱石,酬韩侍御见招隐黄山

唐代 李白
韩众骑白鹿,西往华山中。玉女千馀人,相随在云空。 见我传秘诀,精诚与天通。何意到陵阳,游目送飞鸿。 天子昔避狄,与君亦乘骢。拥兵五陵下,长策遏胡戎。 时泰解绣衣,脱身若飞蓬。鸾凤翻羽翼,啄粟坐樊笼。 海鹤一笑之,思归向辽东。黄山过石柱,巘崿上攒丛。 因巢翠玉树,忽见浮丘公。又引王子乔,吹笙舞松风。 朗咏紫霞篇,请开蕊珠宫。步纲绕碧落,倚树招青童。 何日可携手,遗形入无穷。
hán zhòng bái 鹿   西 wǎng huà shān zhōng qiān rén   xiāng suí zài yún kōng
jiàn chuán jué   jīng chéng tiān tōng dào líng yáng   yóu sòng fēi hóng 鸿
tiān   jūn chéng cōng yōng bīng líng xià   cháng è róng
shí tài jiě xiù   tuō shēn ruò fēi péng luán fèng fān   zhuó zuò fán lóng
hǎi xiào zhī   guī xiàng liáo dōng huáng shān guò shí zhù   yǎn è 崿 shàng zǎn cóng
yīn cháo cuì shù   jiàn qiū gōng yòu yǐn wáng qiáo   chuī shēng sōng fēng
lǎng yǒng xiá piān   qǐng kāi ruǐ zhū gōng gāng rào luò   shù zhāo qīng tóng
xié shǒu   xíng qióng