志宏复示秋意五篇次韵和之 其二

宋代 李纲
秋色一夜改,白露漙苍苇。冠屦变凄清,如濯沧浪水。 慢肤素多汗,执热结成滓。振衣得新凉,俨若侍君子。 起观庭中花,露叶耿烟蕊。景物但可人,溪山即吾里。 浮生驹过隙,百年一瞬耳。惟有古圣贤,高名在毫纸。
qiū gǎi   bái tuán cāng wěi guān biàn qīng   zhuó cāng làng shuǐ    
màn duō hàn   zhí jié chéng zhèn xīn liáng yǎn   ruò shì jūn zi    
guān tíng zhōng huā   gěng yān ruǐ jǐng dàn rén   shān    
shēng guò   bǎi nián shùn ěr wéi yǒu shèng xián gāo   míng zài háo zhǐ