至白水主人饮至海棠下花已离披

宋代 赵文
昨日泥中人,今日花下客。 即时一杯酒,已胜风雨黑。 我来后花时,不及秾艳色。 生与天作花,已是花命厄。 沾茵与堕溷,要亦随所适。 谁能长腴红,而不变衰白。 惟应感流光,有酒日鼓瑟。
zuó zhōng rén   jīn huā xià  
shí bēi jiǔ   shèng fēng hēi  
lái hòu huā shí   nóng yàn  
shēng tiān zuò huā   shì huā mìng è  
zhān yīn duò hùn   yào suí suǒ shì  
shuí néng zhǎng hóng   ér biàn shuāi bái  
wéi yìng gǎn liú guāng   yǒu jiǔ