镇阳残杏

宋代 欧阳修
镇阳二月春苦寒,东风力溺冰雪顽。 北潭跬步病不到,何暇骑马寻郊原。 鵰丘新晴暖已动,砌下流水来潺潺。 但闻檐间鸟语变,不觉桃杏开已阑。 人生一世浪自苦,盛衰桃杏开落间。 西亭昨日偶独到,犹有一树当南轩。 残芳烂漫看更好,皓若春雪团枯繁。 无风已恐自零落,长条可爱不可攀。 犹堪携酒醉其下,谁肯伴我颓巾冠。
zhèn yáng èr yuè chūn hán   dōng fēng bīng xuě wán  
běi tán kuǐ bìng dào   xiá xún jiāo yuán  
diāo qiū xīn qíng nuǎn dòng   xià liú shuǐ lái chán chán  
dàn wén yán jiān niǎo biàn   jué táo xìng kāi lán  
rén shēng shì làng   shèng shuāi táo xìng kāi luò jiān  
西 tíng zuó ǒu dào   yóu yǒu shù dāng nán xuān  
cán fāng làn màn kàn gèng hǎo   hào ruò chūn xuě tuán fán  
fēng kǒng líng luò   cháng tiáo ài pān  
yóu kān xié jiǔ zuì xià   shuí kěn bàn tuí jīn guān