真歇老人退居东庵予过雪峰特访之为留再宿仍

宋代 张元干
山月转松影,涧泉鸣夜窗。 清谈虎溪远,痴坐鹿门庞。 敌国终亡灭,边城合受降。 晨钟发秋思,同梦绕三江。
shān yuè zhuǎn sōng yǐng   jiàn quán míng chuāng
qīng tán yuǎn   chī zuò 鹿 mén páng
guó zhōng wáng miè   biān chéng shòu xiáng
chén zhōng qiū   tóng mèng rào sān jiāng