枕上作时闻临海四明皆大水

宋代 陆游
抚枕时时犹叹欷,厄穷已极畏凶饥。 雨声淅沥孤斋冷,客梦萧条万里归。 山邑风雷移蜃穴,海城水潦半民扉。 如云秋稼方相贺,一饱还忧与愿违。
zhěn shí shí yóu tàn   è qióng wèi xiōng
shēng zhāi lěng   mèng xiāo tiáo wàn guī
shān fēng léi shèn xué   hǎi chéng shuǐ lǎo bàn mín fēi
yún qiū jià fāng xiāng   bǎo hái yōu yuàn wéi