真人

宋代 王安石
予常值真人,能藏毒而宁。 能纳秽若净,能易膻使馨。 能解身赫赫,能逆如冥冥。 日唯汝心撄,而汝耳目荧。 廓然而无营,其孰扰汝灵。 神奇实主汝,厥通莫之令。 嘻予岂不知,黄帝与焦螟。 死心而废形,乃可少闻霆。 顾今亲遘之,於吾独剽聆。 刳心事斯语,自儆以书铭。
cháng zhí zhēn rén   néng cáng ér níng  
néng huì ruò jìng   néng shān shǐ 使 xīn  
néng jiě shēn   néng míng míng  
wéi xīn yīng   ér ěr yíng  
kuò rán ér yíng   shú rǎo líng  
shén shí zhǔ   jué tōng zhī lìng  
zhī   huáng jiāo míng  
xīn ér fèi xíng   nǎi shǎo wén tíng  
jīn qīn gòu zhī   piāo líng  
xīn shì   jǐng shū míng