徵招 题王船山鼓棹词

魏晋 高燮
孤灯冷对婆娑影,毕竟愁肠难断。举目尽沧桑,可有人思汉。 故枝空自恋。只写出、鹧鸪声怨。地老天荒,但南无北,海枯石烂。 苦忆好春归,烟花散。一寸情怀缭乱。伫立盼佳期,比天涯还远。 残红看不见。想消受、泪珠无算。而今我亦最伤心,怕临风重按。
dēng lěng duì suō yǐng   jìng chóu cháng nán duàn jǐn cāng sāng   yǒu rén hàn    
zhī kōng liàn zhǐ xiě chū zhè shēng yuàn lǎo tiān huāng dàn   běi hǎi shí   làn        
hǎo chūn guī   yān huā sàn cùn qíng huái liáo 怀 luàn zhù pàn jiā tiān   hái yuǎn      
cán hóng kàn jiàn xiǎng xiāo shòu lèi zhū suàn ér jīn zuì shāng xīn lín fēng   zhòng àn