正月十日雪

宋代 周紫芝
维时孟春月,岁事司勾芒。微阳力犹弱,未足扶百昌。 风伯偶偃旆,电师亦潜光。坚冰顿欲解,蛰户不肯藏。 群阴势未屈,寒飙忽飞翔。积阴既得泄,雪意亦异常。 痴云迷澒洞,烟水俱苍茫。行人有堕指,裹足畏前冈。 疏梅强解事,一笑矜芳香。谁怜百草死,万木寒仍僵。 东君始用事,抗此凛冽刚。那知假微暾,乃复为此祥。 幽人解春衣,酒券仅可偿。倚此数日暖,苍黄索衣裳。 万事多反覆,天心难重量。赖我有残榼,聊足资清狂。 此意谁复论,醉眼空望羊。
wéi shí mèng chūn yuè   suì shì gōu máng wēi yáng yóu ruò wèi   bǎi chāng    
fēng ǒu yǎn pèi   diàn shī qián guāng jiān bīng dùn jiě zhé   kěn cáng    
qún yīn shì wèi   hán biāo fēi xiáng yīn xiè xuě   cháng    
chī yún hòng dòng   yān shuǐ cāng máng xíng rén yǒu duò zhǐ guǒ   wèi qián gāng    
shū méi qiáng jiě shì   xiào jīn fāng xiāng shuí lián bǎi cǎo wàn   hán réng jiāng    
dōng jūn shǐ yòng shì   kàng lǐn liè gāng zhī jiǎ wēi tūn nǎi   wèi xiáng    
yōu rén jiě chūn   jiǔ quàn jǐn cháng shù nuǎn cāng   huáng suǒ shang    
wàn shì duō fǎn   tiān xīn nán zhòng liàng lài yǒu cán liáo   qīng kuáng    
shuí lùn   zuì yǎn kōng wàng yáng