正月十七日

明代 释函是
此日干戈传海岸,一年忧乐问田间。园林雨过春犹浅,里社灯残人尚閒。 鸟语忽闻山客去,钟声初歇暮潮还。江城远近胡笳起,嫩绿重云早闭关。
gān chuán hǎi àn   nián yōu wèn tián jiān yuán lín guò chūn yóu qiǎn   shè dēng cán rén shàng xián
niǎo wén shān   zhōng shēng chū xiē cháo hái jiāng chéng yuǎn jìn jiā   nèn 绿 zhòng yún zǎo guān