郑佥判取苏黄门图史园囿文章鼓吹之语为韵见

宋代 方岳
我观众草树,等是气所囿。 蓬茅一何荒,桃李一何秀。 荣悴固不齐,受命了无缪。 所以山中人,翩然拂归袖。 丁宁语泉石,此误不可又。 开帘受微飔,排闼入孤岫。 是身如虚空,一室宽宇宙。 夫何不訾省,与世争决骤。 天分有固然,吾力岂其究。
guān zhòng cǎo shù   děng shì suǒ yòu  
péng máo huāng   táo xiù  
róng cuì   shòu mìng liǎo móu  
suǒ shān zhōng rén   piān rán guī xiù  
dīng níng quán shí   yòu  
kāi lián shòu wēi   pái xiù  
shì shēn kōng   shì kuān zhòu  
shěng   shì zhēng jué zhòu  
tiān fèn yǒu rán   jiū