鄭僉判取蘇黃門圖史園囿文章鼓吹之語為韻見

宋代 方岳
我觀眾草樹,等是氣所囿。 蓬茅一何荒,桃李一何秀。 榮悴固不齊,受命了無繆。 所以山中人,翩然拂歸袖。 丁寧語泉石,此誤不可又。 開簾受微颸,排闥入孤岫。 是身如虛空,一室寬宇宙。 夫何不訾省,與世爭決驟。 天分有固然,吾力豈其究。
guān zhòng cǎo shù   děng shì suǒ yòu  
péng máo huāng   táo xiù  
róng cuì   shòu mìng liǎo móu  
suǒ shān zhōng rén   piān rán guī xiù  
dīng níng quán shí   yòu  
kāi lián shòu wēi   pái xiù  
shì shēn kōng   shì kuān zhòu  
shěng   shì zhēng jué zhòu  
tiān fèn yǒu rán   jiū