郑佥判取苏黄门图史园囿文章鼓吹之语为韵见

宋代 方岳
我本耕田夫,老矣纡郡章。 头童齿欲豁,顾视俱茫茫。 胸中了无有,宁敢高颉颃。 牧民如牧羊,惟恐隳官常。 秋田失一饱,我食不下吭。 宁知事大缪,以肉齿步光。 每遭官长骂,刚肠怒生芒。 归来几何时,有过墙下桑。 西风一叶脱,野草忽已黄。 君行不可挽,吾意不可忘。
běn gēng tián   lǎo jùn zhāng  
tóu tóng chǐ 齿 huō   shì máng máng  
xiōng zhōng liǎo yǒu   níng gǎn gāo jié háng  
mín yáng   wéi kǒng huī guān cháng  
qiū tián shī bǎo   shí xià kēng  
níng zhī shì miù   ròu chǐ 齿 guāng  
měi zāo guān zhǎng   gāng cháng shēng máng  
guī lái shí   yǒu guò qiáng xià sāng  
西 fēng tuō   cǎo huáng  
jūn xíng wǎn   wàng