鄭僉判取蘇黃門圖史園囿文章鼓吹之語為韻見

宋代 方岳
我本耕田夫,老矣紆郡章。 頭童齒欲豁,顧視俱茫茫。 胸中了無有,寧敢高頡頏。 牧民如牧羊,惟恐隳官常。 秋田失一飽,我食不下吭。 寧知事大繆,以肉齒步光。 每遭官長罵,剛腸怒生芒。 歸來幾何時,有過牆下桑。 西風一葉脫,野草忽已黃。 君行不可挽,吾意不可忘。
běn gēng tián   lǎo jùn zhāng  
tóu tóng chǐ huō   shì máng máng  
xiōng zhōng liǎo yǒu   níng gǎn gāo jié háng  
mín yáng   wéi kǒng huī guān cháng  
qiū tián shī bǎo   shí xià kēng  
níng zhī shì miù   ròu chǐ guāng  
měi zāo guān zhǎng   gāng cháng shēng máng  
guī lái shí   yǒu guò qiáng xià sāng  
西 fēng tuō   cǎo huáng  
jūn xíng wǎn   wàng