郑佥判取苏黄门图史园囿文章鼓吹之语为韵见

宋代 方岳
他山有高梧,摵摵入凉吹。 物情竞趋新,不觉失故翠。 吾生夫何如,坐为有身累。 青山久蹉跎,白发竟憔悴。 平生老瓦盆,笑我识丁字。 为言已衰迟,有口不如醉。 醉中当自知,生世略如寄。 何为争市朝,以死博一愧。 一杯为引满,遂及二三四。 颓然乎林间,客去吾欲寐。
shān yǒu gāo   shè shè liáng chuī  
qíng jìng xīn   jué shī cuì  
shēng   zuò wèi yǒu shēn lèi  
qīng shān jiǔ cuō tuó   bái jìng qiáo cuì  
píng shēng lǎo pén   xiào shí dīng  
wéi yán shuāi chí   yǒu kǒu zuì  
zuì zhōng dāng zhī   shēng shì lüè  
wéi zhēng shì cháo   kuì  
bēi wèi yǐn mǎn   suì èr sān  
tuí rán lín jiān   mèi