郑佥判取苏黄门图史园囿文章鼓吹之语为韵见

宋代 方岳
吾仕竟三黜,吾气竟再鼓。 百年会有极,等作一捧土。 宁当友鱼虾,勿谓怒豺虎。 静中试遐观,一一皆自取。 但恨齿发衰,无力供保伍。 结茅得幽深,杉竹自成坞。 食贫秋田少,酒不供少户。 醒眼对佳山,日夕迭宾主。 有谈及世故,使我舌屡吐。 常恐天地间,愧仰而怍俯。 所以猿鹤居,不嫌蓬藋拄。 可惜秋风至,送君又南浦。
shì jìng sān chù   jìng zài  
bǎi nián huì yǒu   děng zuò pěng  
níng dāng yǒu xiā   wèi chái  
jìng zhōng shì xiá guān   jiē  
dàn hèn chǐ 齿 shuāi   gōng bǎo  
jié máo yōu shēn   shān zhú chéng  
shí pín qiū tián shǎo   jiǔ gōng shǎo  
xǐng yǎn duì jiā shān   dié bīn zhǔ  
yǒu tán shì   shǐ 使 shé  
cháng kǒng tiān jiān   kuì yǎng ér zuò  
suǒ yuán   xián péng zhǔ  
qiū fēng zhì   sòng jūn yòu nán