正落花诗十首 其十

明代 王夫之
高枝第一惹春寒,低亚密藏了不安。作色瞋风凭血勇,消心经雨梦形残。 三分国破楝心苦,六尺孤存梅豆酸。薄命无愁聊妩媚,东君别铸铁为肝。
gāo zhī chūn hán   cáng liǎo ān zuò chēn fēng píng xuè yǒng xiāo   xīn jīng mèng xíng cán    
sān fēn guó liàn xīn   liù chǐ cún méi dòu suān mìng chóu liáo mèi dōng   jūn bié zhù tiě wèi gān