征妇怨

宋代 赵崇嶓
梧桐叶叶生凉秋,燕山早寒已知遒。 则则力力叹不休,堂前月光使人愁。 停针罢线泪沾裳,朔风渐高天雨霜。 妾忧欲死幸未死,未死犹堪寄衣去。
tóng shēng liáng qiū   yān shān zǎo hán zhī qiú  
tàn xiū   táng qián yuè guāng shǐ 使 rén chóu  
tíng zhēn xiàn 线 lèi zhān shang   shuò fēng jiàn gāo tiān shuāng  
qiè yōu xìng wèi   wèi yóu kān