正甫还长沙复用斜川日和陶韵为别

宋代 张栻
吾党有佳士,寡欲自日休。 眷言平生心,从我万里游。 披云度岭峤,犯雪临江流。 顾我无定踪,飘然若轻鸥。 兹和虽云远,所忻近故丘。 况得与君俱,岂患寡朋俦。 有酒君为饮,有句君能酬。 如何舍我归,颇亦念此不。 我老百念冷,独有谋道忧。 临岐无他祝,得编细研求。
dǎng yǒu jiā shì   guǎ xiū  
juàn yán píng shēng xīn   cóng wàn yóu  
yún lǐng qiáo   fàn xuě lín jiāng liú  
dìng zōng   piāo rán ruò qīng ōu  
suī yún yuǎn   suǒ xīn jìn qiū  
kuàng jūn   huàn guǎ péng chóu  
yǒu jiǔ jūn wèi yǐn   yǒu jūn néng chóu  
shě guī   niàn  
lǎo bǎi niàn lěng   yǒu móu dào yōu  
lín zhù   biān yán qiú