鹧鸪天·雁贴寒云次第飞

清代 纳兰性德
雁贴寒云次第飞, 向南犹自怨归迟。 谁能瘦马关山道, 又到西风扑鬓时。 人杳杳, 思依依, 更无芳树有鸟啼。 凭将扫黛窗前月, 持向今朝照别离。
yàn tiē hán yún fēi  
xiàng nán yóu yuàn guī chí
shuí néng shòu guān shān dào  
yòu dào 西 fēng bìn shí
rén yǎo yǎo  
 
gèng fāng shù yǒu niǎo
píng jiāng sǎo dài chuāng qián yuè  
chí xiàng jīn zhāo zhào bié