鹧鸪天(席上赏牡丹用景裴韵)

宋代 洪适
莫问甘醪浊与清。试将一酌破愁城。海棠过后荼コ发,堪叹人间不再生。 心已老,眼重明。嫣然国色带朝酲。耳边听得兰亭曲,一咏流觞已有名。
wèn gān láo zhuó qīng shì jiāng zhuó chóu chéng hǎi táng guò hòu     kān tàn rén jiān zài shēng
xīn lǎo   yǎn zhòng míng yān rán guó dài cháo chéng ěr biān tīng lán tíng   yǒng liú shāng yǒu míng