鷓鴣天(席上賞牡丹用景裴韻)

宋代 洪适
莫問甘醪濁與清。試將一酌破愁城。海棠過後荼コ發,堪嘆人間不再生。 心已老,眼重明。嫣然國色帶朝酲。耳邊聽得蘭亭曲,一詠流觴已有名。
wèn gān láo zhuó qīng shì jiāng zhuó chóu chéng hǎi táng guò hòu     kān tàn rén jiān zài shēng
xīn lǎo   yǎn zhòng míng yān rán guó dài cháo chéng ěr biān tīng lán tíng   yǒng liú shāng yǒu míng