鹧鸪天•叹

清代 董以宁
是处常来好当家,惯从明镜看朝霞。梦中犹认崔娘枕,扇底难披温令纱。 人忽别,思无涯。归来空讶七香车。迎风一笑回头望,䯼髻双簪并蒂花。
shì chǔ cháng lái hǎo dāng jiā   guàn cóng míng jìng kàn zhāo xiá mèng zhōng yóu rèn cuī niáng zhěn   shàn nán wēn lìng shā
rén bié   guī lái kōng xiāng chē yíng fēng xiào huí tóu wàng   shuāng zān bìng huā