鷓鴣天•嘆

清代 董以寧
是處常來好當家,慣從明鏡看朝霞。夢中猶認崔娘枕,扇底難披溫令紗。 人忽別,思無涯。歸來空訝七香車。迎風一笑回頭望,䯼髻雙簪並蒂花。
shì chǔ cháng lái hǎo dāng jiā   guàn cóng míng jìng kàn zhāo xiá mèng zhōng yóu rèn cuī niáng zhěn   shàn nán wēn lìng shā
rén bié   guī lái kōng xiāng chē yíng fēng xiào huí tóu wàng   shuāng zān bìng huā