鹧鸪天 睡起偶成

清代 吴灏
梦里春风似旧时。一春能有几花枝。惯于长夜青灯坐,笑学骚人亦做诗。 尘世事,总如斯。抛残红粉说相思。閒中写幅青山卖,窗外晴光日已熹。
mèng chūn fēng shì jiù shí chūn néng yǒu huā zhī guàn cháng qīng dēng zuò   xiào xué sāo rén zuò shī
chén shì shì   zǒng pāo cán hóng fěn shuō xiāng xián zhōng xiě qīng shān mài   chuāng wài qíng guāng