鹧鸪天(叔怀尝梦飞仙,为之赋此。归日以呈茂献待郎,当发一笑)

宋代 朱熹
脱却儒冠着羽衣。青山绿水浩然归。看成鼎内真龙虎,管甚人间闲是非。 生羽翼,上烟霏。回头只见冢累累。未寻跨凤吹箫侣,且伴孤云独鹤飞。
tuō què guān zhe qīng shān 绿 shuǐ hào rán guī kàn chéng dǐng nèi zhēn lóng   guǎn shén rén jiān xián shì fēi
shēng   shàng yān fēi huí tóu zhī jiàn zhǒng lěi lěi wèi xún kuà fèng chuī xiāo   qiě bàn yún fēi