鹧鸪天寿

宋代 胡于
去日清霜菊满丛。归来高柳絮缠空。长驱万里山收瘴,径度层波海不风。 阴德遍,岭西东。天教慈母寿无穷。遥知今夕称觞处,衣彩还将衣绣同。
qīng shuāng mǎn cóng guī lái gāo liǔ chán kōng cháng wàn shān shōu zhàng   jìng céng hǎi fēng
yīn biàn   lǐng 西 dōng tiān jiào shòu 寿 qióng yáo zhī jīn chēng shāng chù   cǎi hái jiāng xiù tóng