鷓鴣天壽

宋代 胡於
去日清霜菊滿叢。歸來高柳絮纏空。長驅萬里山收瘴,徑度層波海不風。 陰德遍,嶺西東。天教慈母壽無窮。遙知今夕稱觴處,衣彩還將衣繡同。
qīng shuāng mǎn 滿 cóng guī lái gāo liǔ chán kōng cháng wàn shān shōu zhàng   jìng céng hǎi fēng
yīn biàn   lǐng 西 dōng tiān jiào shòu qióng yáo zhī jīn chēng shāng chù   cǎi hái jiāng xiù tóng