鹧鸪天 其五十一
燕子东风柳色新,乍晴乍雨又春分。纵留枝上缤纷影,已失溪边涨落痕。
吹作絮,化为萍,杨花身世本飘零。韶华更比杨花贱,转眼都归陌上尘。
yàn
燕
zi
子
dōng
东
fēng
风
liǔ
柳
sè
色
xīn
新
,
zhà
乍
qíng
晴
zhà
乍
yǔ
雨
yòu
又
chūn
春
fēn
分
。
。
zòng
纵
liú
留
zhī
枝
shàng
上
bīn
缤
fēn
纷
yǐng
影
,
yǐ
已
shī
失
xī
溪
biān
边
zhǎng
涨
luò
落
hén
痕
。
。
chuī
吹
zuò
作
xù
絮
,
huà
化
wèi
为
píng
萍
,
yáng
杨
huā
花
shēn
身
shì
世
běn
本
piāo
飘
líng
零
。
。
sháo
韶
huá
华
gèng
更
bǐ
比
yáng
杨
huā
花
jiàn
贱
,
zhuǎn
转
yǎn
眼
dōu
都
guī
归
mò
陌
shàng
上
chén
尘
。
。