鹧鸪天 其四十六
连日轻阴护海棠,东君也解惜红妆。借他两汉三唐酒,浇我千奇百怪肠。
无一语,对群芳,看花人已满头霜。多情最是临池柳,竞把柔条挽夕阳。
lián
连
rì
日
qīng
轻
yīn
阴
hù
护
hǎi
海
táng
棠
,
dōng
东
jūn
君
yě
也
jiě
解
xī
惜
hóng
红
zhuāng
妆
。
。
jiè
借
tā
他
liǎng
两
hàn
汉
sān
三
táng
唐
jiǔ
酒
,
jiāo
浇
wǒ
我
qiān
千
qí
奇
bǎi
百
guài
怪
cháng
肠
。
。
wú
无
yī
一
yǔ
语
,
duì
对
qún
群
fāng
芳
,
kàn
看
huā
花
rén
人
yǐ
已
mǎn
满
tóu
头
shuāng
霜
。
。
duō
多
qíng
情
zuì
最
shì
是
lín
临
chí
池
liǔ
柳
,
jìng
竞
bǎ
把
róu
柔
tiáo
条
wǎn
挽
xī
夕
yáng
阳
。
。