鹧鸪天 其四

明代 王夫之
云自垂垂水自流。藤蓑晴晒钓鱼舟。蓼花双映迎红粟,鹭影斜拖颤玉钩。 从阐缓,尽搂搜。丹枫叶落不关愁。閒愁只为多愁客,镜里狂寻头上头。
yún chuí chuí shuǐ liú téng suō qíng shài diào zhōu liǎo huā shuāng yìng yíng hóng yǐng   xié tuō chàn gōu      
cóng chǎn huǎn   jǐn lōu sōu dān fēng luò guān chóu xián chóu zhǐ wèi duō chóu jìng   kuáng xún tóu shàng tou