鹧鸪天 其九

明代 俞彦
驹隙匆匆黛鬓残。龙津蜿蜿剑光寒。到头总似一场雪,隔面都如万里山。 刚少俊,早颓顽。谢天教我老来闲。白云不作红尘梦,若比黔娄季孟间。
cōng cōng dài bìn cán lóng jīn wān wān jiàn guāng hán dào tóu zǒng shì chǎng xuě   miàn dōu wàn shān
gāng shǎo jùn   zǎo tuí wán xiè tiān jiào lǎo lái xián bái yún zuò hóng chén mèng   ruò qián lóu mèng jiān