鹧鸪天 遣怀

明代 宋琬
咄咄书空唤奈何,自怜身世转蹉跎。长卿已倦秋风客。 坡老休嗔春梦婆。 朝梵夹,暮渔蓑,闲中岁月易消磨。谁言白发无根蒂,只为穷愁种得多。
duō duō shū kōng huàn nài   lián shēn shì zhuǎn cuō tuó zhǎng qīng juàn qiū fēng
lǎo xiū chēn chūn mèng
cháo fàn jiā   suō   xián zhōng suì yuè xiāo shuí yán bái gēn   zhǐ wèi qióng chóu zhǒng duō