鹧鸪天 苦雨和蘧庵先生四首 其一

清代 陈维崧
檐溜淙淙彻夜闻,晓山没却髻螺痕。风掀竹尾敲诗梦,雨凝花须湿茗魂。 抛短杖,阁清樽,蒙头败絮睡昏昏。谁倾铜狄千年泪,泻入瞿塘两峡门。
yán liù cóng cóng chè wén   xiǎo shān méi què luó hén fēng xiān zhú wěi qiāo shī mèng   níng huā shī míng 湿 hún    
pāo duǎn zhàng   qīng zūn   méng tóu bài shuì hūn hūn shuí qīng tóng qiān nián lèi xiè   táng liǎng xiá mén