鹧鸪天(闺情)

宋代 严仁
高杏酣酣出短墙。垂杨袅袅蘸池塘。文鸳藉草眠春昼,金鲫吹波弄夕阳。 间倚镜,理明妆。自翻银叶炷衙香。鸣鞭已过青楼曲,不是刘郎定阮郎。
gāo xìng hān hān chū duǎn qiáng chuí yáng niǎo niǎo zhàn chí táng wén yuān cǎo mián chūn zhòu   jīn chuī nòng yáng
jiān jìng   míng zhuāng fān yín zhù xiāng míng biān guò qīng lóu   shì liú láng dìng ruǎn láng